禅诗

唐代 皎然
万法出无门,纷纷使智昏。徒称谁氏子,独立天地元。 实际且何有,物先安可存。须知不动念,照出万重源。
wàn chū mén   fēn fēn shǐ 使 zhì hūn chēng shuí shì zi   tiān yuán
shí qiě yǒu   xiān ān cún zhī dòng niàn   zhào chū wàn zhòng yuán