禅人写师真请赞 其十八

宋代 释慧远
横按拄杖,坐盘陀石。鼻孔辽天,眼睛突出。澹烟笼古树,缺月挂藤萝。 分付俊禅者,勘破老头陀。
héng àn zhǔ zhàng   zuò pán tuó shí kǒng liáo tiān yǎn   jing chū dàn yān lóng shù quē yuè   guà téng luó      
fēn jùn chán zhě   kān lǎo tóu tuó