禅人写师真请赞 其六

宋代 释慧远
大地一浑身,虚空绝四邻。不识柏树子,唤作麻三斤。 好时十分潇洒,恶时一味藞苴。等闲牵犁上佛殿,乘兴钵盂里走马。 平地撒屎撒尿,知佗是真是假。禅人描邈将来,大虫头上火把。
hún shēn   kōng jué lín shí bǎi shù   huàn zuò sān jīn
hǎo shí shí fēn xiāo   è shí wèi děng xián qiān shàng diàn 殿   chéng xìng zǒu
píng shǐ niào 尿   zhī tuó shì zhēn shi jiǎ chán rén miáo miǎo jiāng lái   chóng tóu shàng huǒ