禅人写师真请赞 其二十二

宋代 释慧远
松形鹤骨底村僧,鬼妒人嫌我亦憎。悬羊卖狗随时遣,栗棘金圈任跳吞。 忽然拶著东弗于逮,骑驴吃扑。蓦地拓开北郁单越,海涌波腾。 淮山两踞,拨火求冰。问渠西祖之道,何曾□□□□。
sōng xíng cūn sēng   guǐ rén xián zēng xuán yáng mài gǒu suí shí qiǎn   jīn quān rèn tiào tūn
rán zhù dōng dǎi   chī tuò kāi běi dān yuè   hǎi yǒng téng
huái shān liǎng   huǒ qiú bīng wèn 西 zhī dào   zēng