禅人写师真请赞 其二十

宋代 释慧远
面目可憎,语言无味。放箸忘恩,停杯断义。参得些儿小玉禅,几回卖弄帝王前。 圆悟室中遭毒手,为人挥起迸心拳。
miàn zēng   yán wèi fàng zhù wàng ēn   tíng bēi duàn cān xiē ér xiǎo chán   huí mài nòng wáng qián
yuán shì zhōng zāo shǒu   wéi rén huī bèng xīn quán