禅人写师真请赞

宋代 释慧远
师子哮吼,象五回旋。 左顾右盼,七穴八穿。 平地和声便拶,等闲{左孛右攵}跳上天。 筑著梵王香案,然后退身归本位, 叉手而立。自去法徽伏修台旨, 未敢自专。
shī xiāo hǒu   xiàng huí xuán  
zuǒ yòu pàn   xué chuān 穿  
píng shēng biàn 便   děng xián   { zuǒ bèi yòu   } tiào shàng tiān  
zhù zhù fàn wáng xiāng àn   rán hòu tuì 退 shēn guī běn wèi  
chā shǒu ér huī xiū tái zhǐ    
wèi gǎn zhuān