禅人写师真请赞

宋代 释慧远
透过荆棘林,瞎却醯罗眼。 拈起破砂盆,放下漏灯盏。 独有周书记,全机识得渠。 好笑云黄傅大士,也曾赤脚礼文殊。
tòu guò jīng lín   xiā què luó yǎn  
niān shā pén   fàng xià lòu dēng zhǎn  
yǒu zhōu shū ji   quán shí de  
hǎo xiào yún huáng shì   zēng chì jiǎo wén shū