禅人求偈

宋代 释慧空
禅家流,悟自己,开眼曹溪十万里。 况行机路守心空,病渴移家阳燄里。 渴转渴,水又非。抬头不觉雁南飞。 文殊堂里万菩萨,大唐国内无禅师。 或行棒,或行喝,棒喝交驰如电掣。 不容眨眼入思惟,忽把虚空敲出骨。 地神恶,天神悦,陕府铁牛得一橛。 且等东山睡觉来,大掌连腮咄咄咄。
chán jiā liú     kāi yǎn cáo shí wàn  
kuàng xíng shǒu xīn kōng   bìng jiā yáng yàn  
zhuǎn   shuǐ yòu fēi tái tóu jué yàn nán fēi    
wén shū táng wàn   táng guó nèi chán shī  
huò xíng bàng   huò xíng   bàng jiāo chí diàn chè  
róng zhǎ yǎn wéi   kōng qiāo chū  
shén è   tiān shén yuè   shǎn tiě niú jué  
qiě děng dōng shān shuì jiào lái   zhǎng lián sāi duō duō duō