蝉鸣一篇五章

唐代 宋华
蝉其鸣矣,于彼疏桐。庇影容迹,何所不容。嘒嘒其长, 永托于风。未见君子,我心忡忡。既见君子,乐且有融。 彼蝉鸣矣,于林之表。含风饮露,以乐吾道。有怀载迁, 伊谁云保。未见君子,我心悄悄。既见君子,披豁予抱。 蝉鸣蝉鸣,幽畅乎而。肃肃尔庭,远近凉飔.言赴高柳, 丛篁间之。思而不见,如渴如饥。亦既觏止,我心则夷。 蝉鸣伊何,时运未与。匪叹秋徂,怨斯路阻。愿言莫从, 郁悒谁语。君子至止,慰我延伫。何斯违斯,倏尔遐举。 岁之秋深,蝉其夕吟。披衣轩除,萧萧风林。我友来斯, 言告离衿。何以叙怀,临水鸣琴。何以赠言,委顺浮沉。
chán míng   shū tóng yǐng róng   suǒ róng huì huì zhǎng  
yǒng tuō fēng wèi jiàn jūn zi   xīn chōng chōng jiàn jūn zi   qiě yǒu róng
chán míng   lín zhī biǎo hán fēng yǐn   dào yǒu huái 怀 zài qiān  
shuí yún bǎo wèi jiàn jūn zi   xīn qiāo qiāo jiàn jūn zi   huō bào
chán míng chán míng   yōu chàng ér ěr tíng   yuǎn jìn liáng   . yán gāo liǔ  
cóng huáng jiān zhī ér jiàn   gòu zhǐ   xīn
chán míng   shí yùn wèi fěi tàn qiū   yuàn yuàn yán cóng  
shuí jūn zi zhì zhǐ   wèi yán zhù wéi   shū ěr xiá
suì zhī qiū shēn   chán yín xuān chú   xiāo xiāo fēng lín yǒu lái  
yán gào jīn huái 怀   lín shuǐ míng qín zèng yán   wěi shùn chén