潺陵

宋代 范成大
舟横攸河水,马滑潺陵道。 百里无鉏犁,闲田生春草。 春草亦已瘦,栖栖晚花少。 落日见行人,愁烟没孤鸟。 老翁雪髯鬓,生长识群盗。 归来四十年,墟里迹如扫。 莫讶土毛稀,须知人力槁。 生聚何当复,兹事恐终老。 人言古战场,疮痍猝难疗。 谁使到此极?天科吾请祷。
zhōu héng yōu shuǐ   huá chán líng dào
bǎi chú   xián tián shēng chūn cǎo
chūn cǎo shòu   wǎn huā shǎo
luò jiàn xíng rén   chóu yān méi niǎo
lǎo wēng xuě rán bìn   shēng zhǎng shí qún dào
guī lái shí nián   sǎo
máo   zhī rén gǎo
shēng dāng   shì kǒng zhōng lǎo
rén yán zhàn chǎng   chuāng nán liáo
shuí shǐ 使 dào   tiān qǐng dǎo