禅寂之所有卖花声出廊庑间清婉动耳

宋代 孙惟信
曲巷深房忆帝州,卖花庭宇最风流。 窗纱破晓斜开扇,帘绣笼阴半上钩。 少日喜拈春在手,暮年羞戴雪盈头。 泉南寺裹潇潇雨,婉婉一声无限愁。
xiàng shēn fáng zhōu   mài huā tíng zuì fēng liú  
chuāng shā xiǎo xié kāi shàn   lián xiù lóng yīn bàn shàng gōu  
shǎo niān chūn zài shǒu   nián xiū dài xuě yíng tóu  
quán nán guǒ xiāo xiāo   wǎn wǎn shēng xiàn chóu