常州孟谏议座上闻韩员外职方贬国子博士有感

唐代 卢仝
忽见除书到,韩君又学官。死生纵有命,人事始知难。 烈火先烧玉,庭芜不养兰。山夫与刺史,相对两巑岏。 干禄无便佞,宜知黜此身。员郎犹小小,国学大频频。 孤宦心肝直,天王苦死嗔。朝廷无谏议,谁是雪韩人。 何事遭朝贬,知何被不容。不如思所自,只欲涕无从。 爵服何曾好,荷衣已惯缝。朝官莫相识,归去老岩松。 力小垂垂上,天高又不登。致身唯一己,获罪则颜朋。 禄位埋坑阱,康庄垒剑棱。公卿共惜取,莫遣玉山崩。 谁怜野田子,海内一韩侯。左道官虽乐,刚肠得健无。 功名生地狱,礼教死天囚。莫言耕种好,须避蒺藜秋。
jiàn chú shū dào   hán jūn yòu xué guān shēng zòng yǒu mìng   rén shì shǐ zhī nán
liè huǒ xiān shāo   tíng yǎng lán shān shǐ   xiāng duì liǎng cuán wán
gàn pián 便 nìng   zhī chù shēn yuán láng yóu xiǎo xiǎo   guó xué pín pín
huàn xīn gān zhí   tiān wáng chēn cháo tíng jiàn   shuí shì xuě hán rén
shì zāo cháo biǎn   zhī bèi róng suǒ   zhǐ cóng
jué zēng hǎo   guàn fèng cháo guān xiāng shí   guī lǎo yán sōng
xiǎo chuí chuí shàng   tiān gāo yòu dēng zhì shēn wéi   huò zuì yán péng
wèi mái kēng jǐng   kāng zhuāng lěi jiàn léng gōng qīng gòng   qiǎn shān bēng
shuí lián tián   hǎi nèi hán hóu zuǒ dào guān suī   gāng cháng jiàn
gōng míng shēng   jiào tiān qiú yán gēng zhòng hǎo   qiū