长洲陆节妇诗

宋代 王绅
修短归大化,孰能究斯理。嗟哉我良人,盛年委流水。 镜缺无复完,璧玼终致毁。既乖偕老愿,讵忍不即死。 素帷暗空闺,青灯照孤寐。欲鞠膝下儿,免作若敖鬼。 儿身幸已成,叨恩宰百里。谅彼九京人,瞑目黄泉里。 共姜秉高节,柏舟以自矢。陆母何独贤,千载蹈贞轨。
xiū duǎn guī huà   shú néng jiū jiē zāi liáng rén   shèng nián wěi liú shuǐ
jìng quē wán   zhōng zhì huǐ guāi xié lǎo yuàn   rěn
wéi àn kōng guī   qīng dēng zhào mèi xià ér   miǎn zuò ruò áo guǐ
ér shēn xìng chéng   dāo ēn zǎi bǎi liàng jiǔ jīng rén   míng huáng quán
gòng jiāng bǐng gāo jié   bǎi zhōu shǐ xián   qiān zǎi dǎo zhēn guǐ