昌原怀古

宋代 林景熙
牛头一星化为石,千仞棱层垂铁脊。 隆隆隐隐佳气藏,列峰环拱效圭璧。 玉棺何代埋云根,三朝万乘子复孙。 典册辉煌照九土,岁时园庙严骏奔。 轮支自古几翻覆,山灵不守松柏秃。 离离荒草鬼火青,麦饭无人洒林麓。 我来吊古欲雪天,梵宫金碧栖寒烟。 残僧相对语寂寞,苔梅隔岭春年年。
niú tóu xīng huà wèi shí   qiān rèn léng céng chuí tiě  
lóng lóng yǐn yǐn jiā cáng   liè fēng huán gǒng xiào guī  
guān dài mái yún gēn   sān cháo wàn shèng zi sūn  
diǎn huī huáng zhào jiǔ   suì shí yuán miào yán jùn bēn  
lún zhī fān   shān líng shǒu sōng bǎi  
huāng cǎo guǐ huǒ qīng   mài fàn rén lín  
lái diào xuě tiān   fàn gōng jīn hán yān  
cán sēng xiāng duì   tái méi lǐng chūn nián nián