长夜吟

宋代 曹勋
舜枯槁,尧瘠癯, 益稷播艺耕锄,神禹勤瘁劳体肤。 子孙放废等庸奴,一身辛苦逾匹夫。 孔子称大圣,颜子称大儒。 寝席不暇暖,箪瓢困穷庐。 盗跖饱人肉,列鼎吹笙竽。 庄蹻肆淫虐,玉食驱华车。 人生贵得意,孰识贤与愚。 白日沉西山,烟蔼低平芜。 悲风搅原显,劲气摧高梧。 歌钟满前庭,宾客罗簪裾。 侍女艳流景,芳泽汤通衢。 珍肴如丘山,美酒如江湖。 贤圣苟如此,不醉将何如。
shùn gǎo   yáo  
gēng chú   shén qín cuì láo  
sūn fàng fèi děng yōng   shēn xīn  
kǒng chēng shèng   yán zi chēng  
qǐn xiá nuǎn   dān piáo kùn qióng  
dào zhí bǎo rén ròu   liè dǐng chuī shēng  
zhuāng juē yín nüè   shí huá chē  
rén shēng guì   shú shí xián  
bái chén 西 shān   yān ǎi píng  
bēi fēng jiǎo yuán xiǎn   jìn cuī gāo  
zhōng mǎn qián tíng   bīn luó zān  
shì yàn liú jǐng   fāng tāng tōng  
zhēn yáo qiū shān   měi jiǔ jiāng  
xián shèng gǒu   zuì jiāng