长啸
长啸千峰顶,下方闻不闻。倚杖落红叶,开畬烧白云。
云端邈天际,不见其中人。树下一敛目,隔山来斧斤。
丁丁彻遐迩,寂感乃愈纷。声象体自玄,圣哲无所云。
坐起翘青冥,高低阳雁群。
cháng
长
xiào
啸
qiān
千
fēng
峰
dǐng
顶
,
xià
下
fāng
方
wén
闻
bù
不
wén
闻
yǐ
。
zhàng
倚
luò
杖
hóng
落
yè
红
kāi
叶
,
shē
开
shāo
畬
bái
烧
yún
白
云
。
yún
云
duān
端
miǎo
邈
tiān
天
jì
际
,
bú
不
jiàn
见
qí
其
zhōng
中
rén
人
shù
。
xià
树
yī
下
liǎn
一
mù
敛
gé
目
,
shān
隔
lái
山
fǔ
来
jīn
斧
斤
。
dīng
丁
dīng
丁
chè
彻
xiá
遐
ěr
迩
,
jì
寂
gǎn
感
nǎi
乃
yù
愈
fēn
纷
shēng
。
xiàng
声
tǐ
象
zì
体
xuán
自
shèng
玄
,
zhé
圣
wú
哲
suǒ
无
yún
所
云
。
zuò
坐
qǐ
起
qiào
翘
qīng
青
míng
冥
,
gāo
高
dī
低
yáng
阳
yàn
雁
qún
群
。