长相思·雾隔平林

宋代 刘勋
雾隔平林,风欺败褐,十分秋满黄华。荒庭人静,声惨寒蛩,惊回羁思如麻。庾信多愁,有中宵清梦,迢递还家。楚水绕天涯。黯销魂、几度栖鸦。 对绿橘黄橙,故园在念,怅望归路犹赊。此情吟不尽,被西风、吹入胡笳。目极黄云,飞渡处、临流自嗟。又斜阳,征鸿影断,夜来空信灯花。
píng lín   fēng bài   shí fēn qiū mǎn huáng huá huāng tíng rén jìng   shēng cǎn hán qióng   jīng huí xìn duō chóu   yǒu zhōng xiāo qīng mèng   tiáo huán jiā chǔ shuǐ rào tiān àn xiāo hún
duì 绿 huáng chéng   yuán zài niàn   chàng wàng guī yóu shē qíng yín jìn   bèi 西 fēng chuī jiā huáng yún   fēi chù lín liú jiē yòu xié yáng   zhēng hóng 鸿 yǐng duàn   lái kōng xìn dēng huā