长相思慢

唐代 萧萐父
霜警疏林,秋云如水,微吟难诉衷情。天教乍见,浅笑凝眸,才喜欲问还惊。 共感飘零。是真怀相映,葬野星萤。细语轻轻。幕沉沉、夜曲潜听。 纵黄叶西风,也作春阳艳裛,梦影难凭。堪悲别绪,何事青天,忍散鸥盟。 金丝误了,杳天涯、此恨终萦。看香消瘦菊,魂绕孤灯。
shuāng jǐng shū lín   qiū yún shuǐ   wēi yín nán zhōng qíng tiān jiào zhà jiàn   qiǎn xiào níng móu   cái wèn hái jīng
gòng gǎn piāo líng shì zhēn huái 怀 xiāng yìng   zàng xīng yíng qīng qīng chén chén qián tīng
zòng huáng 西 fēng   zuò chūn yáng yàn   mèng yǐng nán píng kān bēi bié   shì qīng tiān   rěn sàn ōu méng
jīn le   yǎo tiān hèn zhōng yíng kàn xiāng xiāo shòu   hún rào dēng