长亭怨慢五首 其四

清代 李慈铭
正扶病、疏衾偎冷。绿净房栊,湿云催暝。雨滴空阶,暗闻蛩语共秋醒。 猧儿闲趁,还猛触、煎茶鼎。待检点银荷,怕蜡泪、前宵红剩。 最恨。是黄昏燕子,芳讯传来无定。湘帘咫尺,惯撩乱、一栏花影。 便玉笛、诉尽相思,只屏底、更无人听。更莫忆瑶珰,缄札是他曾省。
zhèng bìng shū qīn wēi lěng jìng fáng 绿 lóng shī yún   cuī 湿 míng kōng jiē àn wén qióng   gòng qiū xǐng        
ér xián chèn   hái měng chù jiān chá dǐng dài jiǎn diǎn yín   lèi qián xiāo hóng shèng        
zuì hèn shì huáng hūn yàn zi fāng   xùn chuán lái dìng xiāng lián zhǐ chǐ guàn liáo   luàn lán huā yǐng        
biàn 便 jǐn xiāng zhǐ   píng gèng rén tīng gèng yáo dāng jiān zhá shì   céng shěng