长亭怨慢五首 其二

清代 李慈铭
正春到、椒盘吟絮。官烛摇红,玉堂雕户。忽自钗分,断云天际渺何处。 旧时鸾镜,谁并倚、花双树。只留得鸳雏,忍更话、青红欢聚。 日暮。认空房履迹,点点香尘堪数。写成虚位,对遣挂、商量眉语。 最苦是、爆竹闉填,怕胆怯、犀帘无主。应倍记年前,拥髻春幡风度。
zhèng chūn dào jiāo pán yín guān zhú yáo hóng táng   diāo chāi fēn duàn yún tiān   miǎo chǔ        
jiù shí luán jìng   shuí bìng huā shuāng shù zhǐ liú yuān chú rěn gèng   huà qīng hóng huān        
rèn kōng fáng diǎn   diǎn xiāng chén kān shù xiě chéng wèi duì qiǎn   guà shāng liáng méi        
zuì shì bào zhú yīn tián   dǎn qiè lián zhǔ yīng bèi nián qián yōng chūn   fān fēng