长亭怨慢 谭子端家燕巢复毁再赋

清代 陈洵
正飞絮、人间无主。更听凄凄,碧纱烟语。梦迹空梁,泪痕残照、有今古。 托身重省,都莫怨、狂风雨。自别汉宫来,眄故国、平居何处。 且住。甚寻常客恨,也到旧家闲宇。天涯又晚,恐犹有、野亭孤露。 漫目断、黯黯云樯,付村落、黄昏衰鼓。向暗里销凝,谁念无多桑土。
zhèng fēi rén jiān zhǔ gèng tīng shā   yān mèng kōng liáng lèi hén cán   zhào yǒu jīn          
tuō shēn zhòng shěng   dōu yuàn kuáng fēng bié hàn gōng lái miǎn   guó píng chǔ        
qiě zhù shén xún cháng hèn   dào jiù jiā xián tiān yòu wǎn kǒng yóu   yǒu tíng        
màn duàn àn àn yún qiáng   cūn luò huáng hūn shuāi xiàng àn xiāo níng shuí niàn   duō sāng