长亭怨慢 春晴和京少回用前韵

清代 陈维崧
正带梦、流莺碎语。似诉帘间,已收宿雨。此日墙头,花枝定是招行旅。 风光何处,总在斜桥极浦。看才过收灯,却又是林边,春笋将努。 倚帘曾暗许,锦鳞来太迟暮。连朝春困,浑欲倩、东风扶住。 便从此、炙杏烘桃,怕难熨、两眉愁绪。凭阑久、斜阳红敛,渐沈霞缕。
zhèng dài mèng liú yīng suì shì lián jiān shōu   宿 qiáng tóu huā zhī dìng   shì zhāo háng        
fēng guāng chǔ   zǒng zài xié qiáo kàn cái guò shōu dēng què   yòu shì lín biān chūn   sǔn jiāng    
lián céng àn   jǐn lín lái tài chí lián zhāo chūn kùn hún   qiàn dōng fēng zhù      
biàn 便 cóng zhì xìng hōng táo   nán yùn liǎng méi chóu píng lán jiǔ xié yáng hóng liǎn jiàn shěn xiá