长亭怨慢

清代 苏穆
乍闻得、一声春去。料想东园,落花无主。越样离情,黛痕只向翠蛾聚。 绣帘空卷,云叠叠、关山暮。便诉与常仪,只逗凄凉无数。 最苦。袅垂杨线弱,谩欲系情教住。天涯恁远,怎但在、阑干斜处。 拌换却、满眼流光,夜窗听、沉沉风雨。问燕子能言,曾唤春人醒否。
zhà wén de shēng chūn liào xiǎng dōng yuán   luò huā zhǔ yuè yàng qíng   dài hén zhǐ xiàng cuì é
xiù lián kōng juǎn   yún dié dié guān shān biàn 便 cháng   zhǐ dòu liáng shù
zuì niǎo chuí yáng xiàn 线 ruò   mán qíng jiào zhù tiān nèn yuǎn   zěn dàn zài lán gān xié chù
bàn huàn què mǎn yǎn liú guāng   chuāng tīng chén chén fēng wèn yàn zi néng yán   céng huàn chūn rén xǐng fǒu