长亭怨慢

清代 关锳
正楼上、乱山无数。点点垂杨,晚霞红处。一片孤帆,夕阳潮落晚鸦聚。 一程程路,休去问、旗亭树。树肯管行人,不绿到、天涯住。 凝伫。望荒城十里,惟有乱云堆絮。元宵过也,怕还有、打灯风雨。 得知它、归也不归,万一有、晚潮回去。且关了纱窗,今夜梦儿重做。
zhèng lóu shàng luàn shān shù diǎn diǎn chuí yáng   wǎn xiá hóng chù piàn fān   yáng cháo luò wǎn
chéng chéng   xiū wèn tíng shù shù kěn guǎn xíng rén   绿 dào tiān zhù
níng zhù wàng huāng chéng shí   wéi yǒu luàn yún duī yuán xiāo guò   hái yǒu dēng fēng
zhī guī guī   wàn yǒu wǎn cháo huí qu qiě guān le shā chuāng   jīn mèng ér zhòng zuò