长亭怨慢

宋代 周密
斋、西安令翁浩堂、郡博士洪恕斋,一时名流星聚,见为奇事。倅居据龟阜,下瞰万室,外环四山,先子作堂曰啸咏。撮登览要,蜿蜒入后圃。梅清竹癯,亏蔽风月,后俯官河,相望一水,则小蓬莱在焉。老柳高荷,吹凉竟日。诸公载酒论文,清弹豪吹,笔研琴尊之乐,盖无虚日也。余时甚少,执杖屦,供洒扫,诸老绪论殷殷,金石声犹在耳。后十年过之,则径草池萍,怃然葵麦之感,一时交从,水逝云飞,无人识令威矣。徘徊水竹间,怅然久之,因谱白石自制调,以寄前度刘郎之怀云 记千竹、万荷深处。绿净池台,翠凉亭宇。醉墨题香,闲箫横玉尽吟趣。胜流星聚。知几诵、燕台句。零落碧云空,叹转眼、岁华如许。 凝伫。望涓涓一水,梦到隔花窗户。十年旧事,尽消得、庾郎愁赋。燕楼鹤表半飘零,算惟有、盟鸥堪语。谩倚遍河桥,一片凉云吹雨。
zhāi 西 ān lìng wēng hào táng jùn shì hóng shù zhāi   shí míng liú xīng   jiàn wèi shì cuì guī   xià kàn wàn shì   wài huán shān   xiān zuò táng yuē xiào yǒng cuō dēng lǎn yào   wān yán hòu méi qīng zhú   kuī fēng yuè   hòu guān   xiāng wàng shuǐ   xiǎo péng lái zài yān lǎo liǔ gāo   chuī liáng jìng zhū gōng zài jiǔ lùn wén   qīng dàn háo chuī   yán qín zūn zhī   gài shí shén shǎo   zhí zhàng   gōng sǎo   zhū lǎo lùn yīn yīn   jīn shí shēng yóu zài ěr hòu shí nián guò zhī   jìng cǎo chí píng   rán kuí mài zhī gǎn   shí jiāo cóng   shuǐ shì yún fēi   rén shí lìng wēi pái huái shuǐ zhú jiān   chàng rán jiǔ zhī   yīn bái shí zhì diào   qián liú láng zhī huái 怀 yún
qiān zhú wàn shēn chù 绿 jìng chí tái   cuì liáng tíng zuì xiāng   xián xiāo héng jǐn yín shèng liú xīng zhī sòng yàn tái líng luò yún kōng   tàn zhuǎn yǎn suì huá
níng zhù wàng juān juān shuǐ   mèng dào huā chuāng hu shí nián jiù shì   jǐn xiāo de láng chóu yàn lóu biǎo bàn piāo líng   suàn wéi yǒu méng ōu kān mán biàn qiáo   piàn liáng yún chuī