长亭怨/长亭怨慢

宋代 张俨
跨匹马、东瀛烟树。转首十年,旅愁无数。此日重逢,故人犹记旧游否。雨今云古。更秉烛、浑疑梦语。衮衮登台,叹野老、白头如许。归去。问当初鸥鹭。几度西湖霜露。漂流最苦。便一似、断蓬飞絮。情可恨、独棹扁舟,浩歌向、清风来处。有多少相思,都在一声南浦。
kuà dōng yíng yān shù zhuǎn shǒu shí nián   chóu shù chóng féng   rén yóu jiù yóu fǒu jīn yún gèng bǐng zhú hún mèng gǔn gǔn dēng tái   tàn lǎo bái tóu guī wèn dāng chū ōu 西 shuāng piāo liú zuì biàn 便 duàn péng fēi qíng hèn zhào piān zhōu   hào xiàng qīng fēng lái chù yǒu duō shào xiāng   dōu zài shēng nán