长亭怨/长亭怨慢

宋代 张炎
笑海上、白鸥盟冷。飞过前滩,又顾秋影。似我知鱼,乱蒲流水动清饮。岁华空老,犹一缕、柔丝恋顶。慵忆鸳行,想应是、朝回花径。人静。怅离群日暮,都把野情消尽。山中旧隐。料独树、尚悬苍暝。引残梦、直上青天,又何处、溪风吹醒。定莫负、归舟同载,烟波千顷。
xiào hǎi shàng bái ōu méng lěng fēi guò qián tān   yòu qiū yǐng shì zhī   luàn liú shuǐ dòng qīng yǐn suì huá kōng lǎo   yóu róu liàn dǐng yōng yuān xíng   xiǎng yìng shì cháo huí huā jìng rén jìng chàng qún   dōu qíng xiāo jìn shān zhōng jiù yǐn liào shù shàng xuán cāng míng yǐn cán mèng zhí shàng qīng tiān   yòu chǔ fēng chuī xǐng dìng guī zhōu tóng zǎi   yān qiān qǐng