长亭怨

宋代 张炎
之北,遂作此曲 记横笛、玉关高处。万里沙寒,雪深无路。破却貂裘,远游归后与谁谱。故人何许。浑忘了、江南旧雨。不拟重逢,应笑我、飘零如羽。 同去。钓珊瑚海树。底事又成行旅。烟篷断浦。更几点、恋人飞絮。如今又、京洛寻春,定应被、薇花留住。且莫把孤愁,说与当时歌舞。
zhī běi   suì zuò
héng guān gāo chù wàn shā hán   xuě shēn què diāo qiú   yuǎn yóu guī hòu shuí rén hún wàng le jiāng nán jiù chóng féng   yīng xiào piāo líng
tóng diào shān hǎi shù shì yòu chéng háng yān péng duàn gèng diǎn liàn rén fēi jīn yòu jīng luò xún chūn   dìng yīng bèi wēi huā liú zhù qiě chóu   shuō dāng shí