常山孙令见过仆未起孙题壁而去作绝句寄之

宋代 毛滂
夹道老槐分晓色,出楼寒鼓报衙声。 解牛敏手仍投暇,梦蝶閒身尚未惊。
jiā dào lǎo huái fēn xiǎo   chū lóu hán bào shēng  
jiě niú mǐn shǒu réng tóu xiá   mèng dié xián shēn shàng wèi jīng