昌山

唐代 李渤
嶙峋峭壁武溪东,耸起昌文叠秀峰。空谷流声浑管籥,断云出岫倚崆峒。 依稀玉韫含辉晓,烂熳花飞点翠融。自是山灵开淑气,遥看拱璧郁青葱。
lín xún qiào dōng   sǒng chāng wén dié xiù fēng kōng liú shēng hún guǎn yuè duàn   yún chū xiù kōng tóng    
yùn hán huī xiǎo   làn màn huā fēi diǎn cuì róng shì shān líng kāi shū yáo   kàn gǒng qīng cōng