菖蒲歌

宋代 谢枋得
有石奇峭天琢成,有草夭夭冬夏青。 人言菖蒲非一种,上品九节通仙灵。 异根不带尘埃气,孤操爱结泉石盟。 明窗净几有宿契,花林草砌无交情。 夜深不嫌清露重,晨光疑有白云生。 嫩如秦时童女登蓬瀛,手携绿玉杖徐行。 瘦如天台山上圣贤僧,休粮绝粒孤鹤形。 劲如五百义士从田横,英气凛凛磨青冥。 清如三千弟子立孔庭,回琴点瑟天机鸣。 堂前不入红粉意,席上常听诗书声。 怪石篠簜皆充贡,此物舜庙当共登。 神农知己入本草,灵均蔽贤遗骚经。 幽人躯玩发仙兴,方士服饵延修龄。 彩鸾紫凤琪花苑,赤虬玉麟芙蓉城。 上界真人好清净,见此灵苗当大惊。 我欲携之朝太清,瑶草不敢专芳馨。 玉皇一笑留香案,锡与有道者长生。 人间千花万草尽荣豔,未必敢与此草争高名。
yǒu shí qiào tiān zhuó chéng   yǒu cǎo yāo yāo dōng xià qīng  
rén yán chāng fēi zhǒng   shàng pǐn jiǔ jié tōng xiān líng  
gēn dài chén āi   cāo ài jié quán shí méng  
míng chuāng jìng yǒu 宿   huā lín cǎo jiāo qing  
shēn xián qīng zhòng   chén guāng yǒu bái yún shēng  
nèn qín shí tóng dēng péng yíng   shǒu xié 绿 zhàng xíng  
shòu tiān tāi shān shàng shèng xián sēng   xiū liáng jué xíng  
jìn bǎi shì cóng tián héng   yīng lǐn lǐn qīng míng  
qīng sān qiān kǒng tíng   huí qín diǎn tiān míng  
táng qián hóng fěn   shàng cháng tīng shī shū shēng  
guài shí xiǎo dàng jiē chōng gòng   shùn miào dāng gòng dēng  
shén nóng zhī běn cǎo   líng jūn xián sāo jīng  
yōu rén wán xiān xīng   fāng shì ěr yán xiū líng  
cǎi luán fèng huā yuàn   chì qiú lín róng chéng  
shàng jiè zhēn rén hǎo qīng jìng   jiàn líng miáo dāng jīng  
xié zhī cháo tài qīng   yáo cǎo gǎn zhuān fāng xīn  
huáng xiào liú xiāng àn   yǒu dào zhě cháng shēng  
rén jiān qiān huā wàn cǎo jǐn róng yàn   wèi gǎn cǎo zhēng gāo míng