菖蒲歌

明代 释宗泐
蒲生山泽间,水石长为徒。超然尘土外,秀色清而腴。 印公爱之如寂公,当轩盆植数十丛。虽无仙人鸾凤状,好事剪拂还相同。 叶如虬须直不卷,根穿石罅连苍藓。昔闻张生十二节,苏子九花今宛宛。 眼中清气端可掬,此处焉知有尘俗。去年赠我小石盆,几上团团青一簇。 知君定出聊自怡,此心岂为物所移。色空都忘心境寂,寥寥独坐轩中时。
shēng shān jiān   shuǐ shí zhǎng wèi chāo rán chén wài   xiù qīng ér
yìn gōng ài zhī gōng   dāng xuān pén zhí shù shí cóng suī xiān rén luán fèng zhuàng   hǎo shì jiǎn hái xiāng tóng
qiú zhí juǎn   gēn chuān 穿 shí xià lián cāng xiǎn wén zhāng shēng shí èr jié   jiǔ huā jīn wǎn wǎn
yǎn zhōng qīng duān   chù yān zhī yǒu chén nián zèng xiǎo shí pén   shàng tuán tuán qīng
zhī jūn dìng chū liáo   xīn wèi suǒ kōng dōu wàng xīn jìng   liáo liáo zuò xuān zhōng shí