昌平行

元代 胡天游
龙车羽卫无人使,野父醵钱葬天子。昌平吏目缟素来,金棺手扶归地市。 哭声是日山谷裂,故主遗黎痛有此。百年事在隐争传,岂有人间变青史。 杀机天发盗移国,一夕鼎湖龙堕尾。公卿各矜降贼惯,劝进转多颜色喜。 恨恨何人悲送故,堪问金仙泪如水。七月暗枯同轨目,发丧讵省前王礼。 画虡秘器蒙露辱,容车剑户看已矣。义抱伸归丧亡后,怪字书遍乾坤徙。 万古颓云激雪霜,一代诸陵见终始。啼闻杜鹃偷再拜,树老冬青终不死。 昌平之行伤客心,悲风怒振苍山起。
lóng chē wèi rén shǐ 使   qián zàng tiān chāng píng gǎo lái jīn   guān shǒu guī shì    
shēng shì shān liè   zhǔ tòng yǒu bǎi nián shì zài yǐn zhēng chuán   yǒu rén jiān biàn qīng shǐ    
shā tiān dào guó   dǐng lóng duò wěi gōng qīng jīn jiàng zéi guàn quàn   jìn zhuǎn duō yán    
hèn hèn rén bēi sòng   kān wèn jīn xiān lèi shuǐ yuè àn tóng guǐ   sāng shěng qián wáng    
huà méng   róng chē jiàn kàn bào shēn guī sàng wáng hòu guài   shū biàn qián kūn    
wàn tuí yún xuě shuāng   dài zhū líng jiàn zhōng shǐ wén juān tōu zài bài shù   lǎo dōng qīng zhōng    
chāng píng zhī xíng shāng xīn   bēi fēng zhèn cāng shān