长平戈头歌

明代 刘基
长平战骨烟尘飘,岁久遗戈金不销。野人耕地初拾得,土花渍出珊瑚色。 邯郸小儿强解事,枉使泥沙埋利器。四十万人非少弱,勇怯贤愚一朝弃。 阴坑血冷秋复春,朽壤食尽苍蛇鳞。湮沦长愧杜邮剑,废坠空忆桩喉人。 故垒中宵鬼神入,云愁月暗戈应泣。呜呼,当时岂无牧与颇,戈乎不遇可柰何!
cháng píng zhàn yān chén piāo   suì jiǔ jīn xiāo rén gēng chū shí   huā chū shān
hán dān xiǎo ér qiáng jiě shì   wǎng shǐ 使 shā mái shí wàn rén fēi shǎo ruò   yǒng qiè xián zhāo
yīn kēng xuè lěng qiū chūn   xiǔ rǎng shí jǐn cāng shé lín yān lún zhǎng kuì yóu jiàn   fèi zhuì kōng zhuāng hóu rén
lěi zhōng xiāo guǐ shén   yún chóu yuè àn yīng   dāng shí   nài