昌平道中

清代 升寅马佳氏
碧落迢迢翠黛横,一丘半壑足关情。怪声山鸟始人语,绝壁晴云似马行。 乡梦远随流水去,征鞍晚照落霞明。驿楼红处轮蹄歇,独坐还须仗步兵。
luò tiáo tiáo cuì dài héng   qiū bàn guān qíng guài shēng shān niǎo shǐ rén jué   qíng yún shì xíng    
xiāng mèng yuǎn suí liú shuǐ   zhēng ān wǎn zhào luò xiá míng lóu 驿 hóng chù lún xiē   zuò hái zhàng bīng