长门怨二首

唐代 王贞白
寂寞故宫春,残灯晓尚存。从来非妾过,偶尔失君恩。 花落伤容鬓,莺啼惊梦魂。翠华如可待,应免老长门。 叶落长门静,苔生永巷幽。相思对明月,独坐向空楼。 銮驾迷终转,蛾眉老自愁。昭阳歌舞伴,此夕未知秋。
gōng chūn   cán dēng xiǎo shàng cún cóng lái fēi qiè guò   ǒu ěr shī jūn ēn
huā luò shāng róng bìn   yīng jīng mèng hún cuì huá dài   yīng miǎn lǎo cháng mén
luò cháng mén jìng   tái shēng yǒng xiàng yōu xiāng duì míng yuè   zuò xiàng kōng lóu
luán jià zhōng zhuǎn   é méi lǎo chóu zhāo yáng bàn   wèi zhī qiū