长门怨

唐代 崔颢
君王宠初歇,弃妾长门宫。紫殿青苔满,高楼明月空。 夜愁生枕席,春意罢帘栊。泣尽无人问,容华落镜中。
jūn wáng chǒng chū xiē   qiè cháng mén gōng diàn 殿 qīng tái mǎn   gāo lóu míng yuè kōng
chóu shēng zhěn   chūn lián lóng jǐn rén wèn   róng huá luò jìng zhōng