长门怨

宋代 岳珂
惊风不成雨,行云去无踪。 妾生三十年,著藉长门宫。 宫车辘辘春雷晓,明星初荧绿云扰。 增成丙舍争迎銮,似有长门闭花鸟。 黄门开玉匙,画史图蛾眉。 金铺振琼钥,玉秀生铜池。 朝阳才回金屋在,转盼不堪人事改。 入宫已作郑袖啼,出塞那知延寿卖。 花残鸟语频,长门春复春。 花鸟易惊老,况复门内人。 东风动地夜来恶,万翠千红绕帘幙。 当熊自有匪石心,肯肩班姬秋扉薄。 长门勿轻怨,视此箧中扇。 白华兮绿衣,知古兮有之。
jīng fēng chéng   xíng yún zōng  
qiè shēng sān shí nián   zhù cháng mén gōng  
gōng chē chūn léi xiǎo   míng xīng chū yíng 绿 yún rǎo  
zēng chéng bǐng shè zhēng yíng luán   shì yǒu cháng mén huā niǎo  
huáng mén kāi shi   huà shǐ é méi  
jīn zhèn qióng yào   xiù shēng tóng chí  
zhāo yáng cái huí jīn zài   zhuǎn pàn kān rén shì gǎi  
gōng zuò zhèng xiù   chū sài zhī yán shòu 寿 mài  
huā cán niǎo pín   cháng mén chūn chūn  
huā niǎo jīng lǎo   kuàng mén nèi rén  
dōng fēng dòng lái è   wàn cuì qiān hóng rào lián  
dāng xióng yǒu fěi shí xīn   kěn jiān bān qiū fēi báo  
cháng mén qīng yuàn   shì qiè zhōng shàn  
bái huá 绿   zhī yǒu zhī