倡楼怨节诗
朝日斜来照户,春鸟争飞出林。片光片影皆丽,一声一啭煎心。
上林纷纷花落,淇水漠漠苔浮。年驰节流易尽,何为忍忆含羞。
cháo
朝
rì
日
xié
斜
lái
来
zhào
照
hù
户
,
chūn
春
niǎo
鸟
zhēng
争
fēi
飞
chū
出
lín
林
piàn
。
guāng
片
piàn
光
yǐng
片
jiē
影
lì
皆
yī
丽
,
shēng
一
yī
声
zhuàn
一
jiān
啭
xīn
煎
心
。
shàng
上
lín
林
fēn
纷
fēn
纷
huā
花
luò
落
,
qí
淇
shuǐ
水
mò
漠
mò
漠
tái
苔
fú
浮
nián
。
chí
年
jié
驰
liú
节
yì
流
jǐn
易
hé
尽
,
wéi
何
rěn
为
yì
忍
hán
忆
xiū
含
羞
。