长林令卫象饧丝结歌

唐代 司空曙
主人雕盘盘素丝,寒女眷眷墨子悲。乃言假使饧为之, 八珍重沓失颜色。手援玉箸不敢持,始状芙蓉新出水。 仰坼重衣倾万蕊,又如合欢交乱枝,红茸向暮花参差。 吴蚕络茧抽尚绝,细缕纤毫看欲灭。雪发羞垂倭堕鬟, 绣囊畏并茱萸结。我爱此丝巧,妙绝世间无, 为君作歌陈座隅。
zhǔ rén diāo pán pán   hán juàn juàn bēi nǎi yán jiǎ shǐ 使 táng wèi zhī  
zhēn chóng shī yán shǒu yuán zhù gǎn chí   shǐ zhuàng róng xīn chū shuǐ
yǎng chè zhòng qīng wàn ruǐ   yòu huān jiāo luàn zhī   hóng róng xiàng huā cēn
cán luò jiǎn chōu shàng jué   xiān háo kàn miè xuě xiū chuí duò huán  
xiù náng wèi bìng zhū jié ài qiǎo   miào jué shì jiān  
wèi jūn zuò chén zuò