长乐閒赋 其八

宋代 黄裳
岁华犹暖山藏翠,客起还留海献鲜。风雅可怜元太守,一生魂梦已茫然。
suì huá yóu nuǎn shān cáng cuì   hái liú hǎi xiàn xiān fēng lián yuán tài shǒu   shēng hún mèng máng rán