昌乐道中

明代 王世贞
马足萦溪转,莺歌引樾听。波摇积气白,山琢断云青。 细雨农颜破,轻寒客思停。绝怜疏柳外,出没小辎軿。
yíng zhuǎn   yīng yǐn yuè tīng yáo bái shān   zhuó duàn yún qīng    
nóng yán   qīng hán tíng jué lián shū liǔ wài chū   xiǎo píng   軿