长江
危栏久伫水苍茫,几见神州辟战场。不断涛声惊浩劫,无边山影又残阳。
汹汹萁豆情何酷,漠漠虫沙迹已荒。风景不殊增客感,人间漫说正沧桑。
wēi
危
lán
栏
jiǔ
久
zhù
伫
shuǐ
水
cāng
苍
máng
茫
,
jǐ
几
jiàn
见
shén
神
zhōu
州
pì
辟
zhàn
战
chǎng
场
。
。
bù
不
duàn
断
tāo
涛
shēng
声
jīng
惊
hào
浩
jié
劫
,
wú
无
biān
边
shān
山
yǐng
影
yòu
又
cán
残
yáng
阳
。
。
xiōng
汹
xiōng
汹
qí
萁
dòu
豆
qíng
情
hé
何
kù
酷
,
mò
漠
mò
漠
chóng
虫
shā
沙
jì
迹
yǐ
已
huāng
荒
。
。
fēng
风
jǐng
景
bù
不
shū
殊
zēng
增
kè
客
gǎn
感
,
rén
人
jiān
间
màn
漫
shuō
说
zhèng
正
cāng
沧
sāng
桑
。
。