唱和暂停霖淫复作因书四韵呈仲咸兼简宋从事

宋代 王禹偁
山云漠漠雨霏霏,正是骚人唱和时。 谪宦惭无贾生赋,愁霖合有谢公诗。 已妨步月尘凝榭,恐误登高菊满篱。 且喜宾筵得同道,不为篇什欲何为。
shān yún fēi fēi   zhèng shì sāo rén chàng shí  
zhé huàn cán jiǎ shēng   chóu lín yǒu xiè gōng shī  
fáng yuè chén níng xiè   kǒng dēng gāo mǎn  
qiě bīn yán tóng dào   wéi piān shí wéi