长歌行二首 其一

明代 释函是
寒日照旸谷,渐中光乃舒。光舒寒色敛,万物承欢娱。 日入松景促,猋风集吾庐。气序有变化,此理无同殊。 鄙夫鲜克终,贤士慎厥初。心节不可渝,宠眷从戚疏。 所矢定夙昔,生死安须臾。周公感风雷,岂在蔡叔诛。 孺子终不悟,金縢胡为乎。忠佞为自知,讵更问荣枯。 荣枯自天泽,消息还江湖。明昧任宵旦,寒煦观乘除。 身名付天下,吾心安可诬。
hán zhào yáng   jiàn zhōng guāng nǎi shū guāng shū hán liǎn   wàn chéng huān
sōng jǐng   biāo fēng yǒu biàn huà   tóng shū
xiān zhōng   xián shì shèn jué chū xīn jié   chǒng juàn cóng shū
suǒ shǐ dìng   shēng ān zhōu gōng gǎn fēng léi   zài cài shū zhū
zhōng   jīn téng wéi zhōng nìng wèi zhī   gèng wèn róng
róng tiān   xiāo xi hái jiāng míng mèi rèn xiāo dàn   hán guān chéng chú
shēn míng tiān xià   xīn ān