长歌为玉龙子寿

清代 屈大均
蒲桃美酒金叵罗,银盘堆炙高嵯峨。请君酣饮当秋月,世上功名奈尔何。 月出凉州雪海涌,琵琶羌笛閒相弄。卫霍鹰扬自有时,荆专狗盗终何用。 我有纯钩一雌雄,三金吐焰芙蓉同。纷纷虎豹不足刺,出天入地如飙风。 自从搀枪犯帝阙,四渎波翻天柱折。包胥恸哭无人闻,勾践深冤难自雪。 因之游心八阵盘,奇正相生环无端。龙蛇变化在掌握,全师一掷非所安。 狐裘蒙茸垂锦带,遨游东走邯郸外。倾家交结高阳徒,燕姬酒楼争摴蒱。 千山杀气渔阳惨,五夜笳声大帐孤。逢君沙漠至,意气相欢呼。 长兄张子房,小弟周亚夫。肝肠剖出如白日,太山一诺堪捐躯。 岁月滔滔若流水,忽别江南数千里。天心不肯厌□孥,世态那能留国士。 我如梅福弃妻子,蓬头垢面栖吴市。桃花春满会稽山,鼓棹南湖苍翠间。 凭谁寄语鸱夷子,载取西施月下还。西施还兮一携手,逢君忽在胥山口。 衣服犹沾马汗红,风流不减虬髯秀。莫嫌三十犹沉沦,夷门曾有抱关人。 才似文渊不惜老,美如曲逆宁长贫。看花且乘青雀舫,朝斗且戴华阳巾。 悬黎追琢始成器,豫章郁结方有神。天生我技能穿杨,时来三箭谁能当。 汉贼繇来不两立,男儿岂必封侯王。瓶中况有丹砂在,只须功成便翱翔。
táo měi jiǔ jīn luó   yín pán duī zhì gāo cuó é qǐng jūn hān yǐn dāng qiū yuè   shì shàng gōng míng nài ěr
yuè chū liáng zhōu xuě hǎi yǒng   pa qiāng xián xiāng nòng wèi huò yīng yáng yǒu shí   jīng zhuān gǒu dào zhōng yòng
yǒu chún gōu xióng   sān jīn yàn róng tóng fēn fēn bào   chū tiān biāo fēng
cóng chān qiāng fàn quē   fān tiān zhù zhé bāo tòng rén wén   gōu jiàn shēn yuān nán xuě
yīn zhī yóu xīn zhèn pán   zhèng xiāng shēng huán duān lóng shé biàn huà zài zhǎng   quán shī zhì fēi suǒ ān
qiú méng róng chuí jǐn dài   áo yóu dōng zǒu hán dān wài qīng jiā jiāo jié gāo yáng   yàn jiǔ lóu zhēng chū
qiān shān shā yáng cǎn   jiā shēng zhàng féng jūn shā zhì   xiāng huān
zhǎng xiōng zhāng fáng   xiǎo zhōu gān cháng pōu chū bái   tài shān nuò kān juān
suì yuè tāo tāo ruò liú shuǐ   bié jiāng nán shù qiān tiān xīn kěn yàn     shì tài néng liú guó shì
méi   péng tóu gòu miàn shì táo huā chūn mǎn kuài shān   zhào nán cāng cuì jiān
píng shuí chī zi   zài 西 shī yuè xià hái 西 shī hái xié shǒu   féng jūn zài shān kǒu
yóu zhān hàn hóng   fēng liú jiǎn qiú rán xiù xián sān shí yóu chén lún   mén céng yǒu bào guān rén
cái shì wén yuān lǎo   měi níng zhǎng pín kàn huā qiě chéng qīng què fǎng   cháo dòu qiě dài huá yáng jīn
xuán duī zhuó shǐ chéng   zhāng jié fāng yǒu shén tiān shēng néng chuān 穿 yáng   shí lái sān jiàn shuí néng dāng
hàn zéi yáo lái liǎng   nán ér fēng hòu wáng píng zhōng kuàng yǒu dān shā zài   zhǐ gōng chéng biàn 便 áo xiáng