常甫招客望海亭

宋代 孔平仲
蓬莱酿酒酒已成,贺家池上新采菱。紫衣侍立乌帽走,吾兄招客望海亭。 归来为我道客语,出没帆墙俱可数。醉中遥指北山下,云此白处乃海浦。 入山迤逦数百山,客居乃在一山颠。虽非阳侯所窟宅,风涛澒洞已拍天。 馀山亦有人杂居,山无桑麻只捕鱼。海中百怪所会聚,海马海人并海驴。 或如七十之老翁,或如三尺之侏儒。手足口眼莫不见,鞭磔尽作人号呼。 千艘竞造石首脯,雨声飒飒鱼来初。截波一网千万尾,棹歌喜噪翻蓬壶。 垂钓忽挂绿鹦鹉,探石仍得真珊瑚。晚晴蜃结彩霞阁,夜黑龙呈明月珠。 红涟紫液碧潋滟,顷刻变态世所无。我闻此景若在眼,便欲驾舶寻天吴。 昔时管宁亦避地,吾祖叹息思乘桴。我今何为不可往,谁能俛首甘区区。 平时此亭景最美,自谓清旷更无比。一闻客语心坐驰,却上望海污潢耳。 嗟哉好恶随所迁,世间万事多如此。
péng lái niàng jiǔ jiǔ chéng   jiā chí shàng xīn cǎi líng shì mào zǒu   xiōng zhāo wàng hǎi tíng    
guī lái wèi dào   chū fān qiáng shǔ zuì zhōng yáo zhǐ běi shān xià yún   bái chù nǎi hǎi    
shān shù bǎi shān   nǎi zài shān diān suī fēi yáng hòu suǒ zhái fēng   tāo hòng dòng pāi tiān    
shān yǒu rén   shān sāng zhǐ hǎi zhōng bǎi guài suǒ huì hǎi   hǎi rén bìng hǎi    
huò shí zhī lǎo wēng   huò sān chǐ zhī zhū shǒu kǒu yǎn jiàn biān   zhé jǐn zuò rén hào    
qiān sōu jìng zào shí shǒu   shēng lái chū jié wǎng qiān wàn wěi zhào   zào fān péng    
chuí diào guà 绿 yīng   tàn shí réng zhēn shān wǎn qíng shèn jié cǎi xiá   hēi lóng chéng míng yuè zhū    
hóng lián liàn yàn   qǐng biàn tài shì suǒ wén jǐng ruò zài yǎn biàn   便 jià xún tiān    
shí guǎn níng   tàn chéng jīn wéi wǎng shuí   néng shǒu gān    
píng shí tíng jǐng zuì měi   wèi qīng kuàng gèng wén xīn zuò chí què   shàng wàng hǎi huáng ěr    
jiē zāi hào suí suǒ qiān   shì jiān wàn shì duō