常父惠示丁卯雪十四韵谨同韵赋之

宋代 黄庭坚
春皇赋上瑞,来宁黄屋忧。 下令走百神,大云庇九丘。 风声将仁气,艳艳生瓦沟。 寒花舞零乱,表里照皇州。 千门委圭璧,晓日不肯收。 元年冬无泽,穴处长螟蟊。 两宫初旰食,补衮献良筹。 有道四夷守,无征万邦休。 耆年秉国论,泾渭极分流。 辍耒入班品,逸民尽归周。 股肱共一体,间不容戈矛。 人材如金玉,同美异刚柔。 正须众贤和,乃可疏共吺。 改弦张敝法,病十九已瘳。 王指要不匿,蚀非日月羞。 桑林请六事,河水问九畴。 天意果然得,玄功与吾谋。 此物有嘉德,占年在麦秋。 近臣知天喜,玉色动冕旒。 儒馆无他事,作诗配崇丘。
chūn huáng shàng ruì   lái níng huáng yōu
xià lìng zǒu bǎi shén   yún jiǔ qiū
fēng shēng jiāng rén   yàn yàn shēng gōu
hán huā líng luàn   biǎo zhào huáng zhōu
qiān mén wěi guī   xiǎo kěn shōu
yuán nián dōng   xué chǔ zhǎng míng máo
liǎng gōng chū gàn shí   gǔn xiàn liáng chóu
yǒu dào shǒu   zhēng wàn bāng xiū
nián bǐng guó lùn   jīng wèi fēn liú
chuò lěi bān pǐn   mín jǐn guī zhōu
gōng gòng   jiān róng máo
rén cái jīn   tóng měi gāng róu
zhèng zhòng xián   nǎi shū gòng dōu
gǎi xián zhāng   bìng shí jiǔ chōu
wáng zhǐ yào   shí fēi yuè xiū
sāng lín qǐng liù shì   shuǐ wèn jiǔ chóu
tiān guǒ rán   xuán gōng móu
yǒu jiā   zhàn nián zài mài qiū
jìn chén zhī tiān   dòng miǎn liú
guǎn shì   zuò shī pèi chóng qiū