长城

唐代 朱庆馀
秦帝防胡虏,关心倍可嗟。一人如有德,四海尽为家。 往事乾坤在,荒基草木遮。至今徒者骨,犹自哭风沙。
qín fáng   guān xīn bèi jiē rén yǒu   hǎi jǐn wèi jiā
wǎng shì qián kūn zài   huāng cǎo zhē zhì jīn zhě   yóu fēng shā