长城

唐代 鲍溶
蒙公虏生人,北筑秦氏冤。祸兴萧墙内,万里防祸根。 城成六国亡,宫阙启千门。生人半为土,何用空中原。 奈何家天下,骨肉尚无恩。投沙拥海水,安得久不翻。 乘高惨人魂,寒日易黄昏。枯骨贯朽铁,砂中如有言。 万古骊山下,徒悲野火燔。
méng gōng shēng rén   běi zhù qín shì yuān huò xīng xiāo qiáng nèi   wàn fáng huò gēn
chéng chéng liù guó wáng   gōng què qiān mén shēng rén bàn wèi   yòng kōng zhōng yuán
nài jiā tiān xià   ròu shàng ēn tóu shā yōng hǎi shuǐ   ān jiǔ fān
chéng gāo cǎn rén hún   hán huáng hūn guàn xiǔ tiě   shā zhōng yǒu yán
wàn shān xià   bēi huǒ fán